Vâng, tui là người khó tính. (Yes, I can be difficult)

by alcoholicbutter

Trong cu?c s?ng, this web mycoplasmosis có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh???n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Trong cu?c s?ng, illness có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, ailment nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, viagra tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh???n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Trong cu?c s?ng, order có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh? ??n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Trong cu?c s?ng, order có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh? ??n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, treat
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, information pills
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
Trong cu?c s?ng, order có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh? ??n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, treat
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, information pills
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, adiposity
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, melanoma
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
Trong cu?c s?ng, order có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh? ??n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, treat
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, information pills
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, adiposity
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, melanoma
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
I used to ponder over things that made me sad, patient
angry or disappointed. I slept on things that made me frustrated. I thought about things or people that I’d have loved to fix, things that I’d do differently if it were me, things that I’d like to throw away or eradicate.

Recently, time has had a wonderful effect on me. Time is a strong and powerful force, though it is very subtle. There were many things that would send me jumping up and down (in frustration), now I see them more calmly and more gently. Words that I sharpened in order to fight (for the pen is mightier than the sword), now I learn to work on them so they can build instead of piercing to ruin. Things over which I agonized for days and months, now I learn to let them go. So now in a natural way, I learn to notice more and more things that make me happy. The simple little joys I learn to appreciate with time, for without time, I would never have learned their value.

 

I’m happy when my family is healthy. Nothing takes away happiness as quickly as sickness.

I’m happy when I bring lunch for a friend at work, after many times she has fed me so generously.

I’m happy when S sends me funny emoticons on Viber.

I’m happy when I talk to my long-time friend and cousin, a friendship that has gone through many ups and downs.

I’m happy when there’s a new member in the family. Someone I really like.

I’m happy when people give me books.

I’m happy when I have my áo dài made.

I’m happy when I pick up a nice shade of lipstick. I’m happy when a friend takes her time to put the lipstick on for me.

I’m happy when I smell the rain.

I’m happy when I get compliments on a dress I wear.

I’m happy when I listen to debates or arguments. When I can, to the best of my capacity, help each side understand a little bit more of the other.

I’m happy when I slow down to listen more. When I listen not to criticize but to learn and accept.

I’m happy when I know how to say sorry and mean it. When the other person understands my sincerity.

I’m happy when I go shopping with my mum. I’m happy to have her as my best friend.

I’m happy when I make a good coffee and settle down with a good book.

I’m happy when I know people are getting excited each night for the World Cup (Strange, I know!)

I’m happy when I read.

I’m happy when I listen to my music.

I’m happy when I write.

I’m happy when I can get rid of the negative thoughts, stop the self-destructive criticisms and learn to silence the nagging voice inside me.

I’m happy when I know how to accept certain things as parts of life: time, age, differences, arguments, and points of views…

I’m happy when I know how to stop doubting myself.

 
Trong cu?c s?ng, order có nh?ng th? b?n ??c và b?n th?y nó quá hay và quá phù h?p vào m?t th?i ?i?m nào ?ó, nó c? dai d?ng ? v?i b?n hoài. Trong cu?c s?ng c?a tôi, tôi ?ã ??c r?t nhi?u th? và c?ng còn r?t nhi?u th? tôi ch?a ??c và s? ??c, nh?ng có vài th? tôi ??c nó c? ? l?i hoài vì nó ch?m ??n tôi th?t m?nh và th?t sâu s?c. Và sau ?ây là m?t vài nh?ng th? ?y.

V? th?i gian, tôi nh? bài “V?i vàng” c?a nhà th? Xuân Di?u.

Trong ch??ng trình giáo khoa Ng? V?n t? l?p 1 t?i l?p 12, tôi nh? nh?t bài th? này. Vì ý ngh?a v? th?i gian c?a nó sâu s?c ??n n?i nó v??t c? th?i gian. “Xuân ???ng t?i ngh?a là xuân ???ng qua. Xuân còn non ngh?a là xuân s? già.” Nh?ng câu th? quá ??p vì nó quá th?t. Mà s? th?t thì th??ng có nh?ng y?u t? sau: ??p, ?úng, và ?ôi khi s? m? m?t ta ho?c s? làm ta ?au lòng. Bài h?c v? th?i gian thì bài th? này không d?y tôi, nh?ng bài th? này gói g?n nh?ng c?m xúc c?a riêng tác gi? v? th?i gian quá ?úng ý tôi mà ??n bây gi?, ngh? ??n th?i gian, ??n s? trôi qua l?ng l?ng và l?ng l? và liên t?c c?a nó, tôi không th? quên “V?i Vàng”.

V? t?ng l?p, tôi nh? “Anna Karenina” c?a ??i v?n hào Leo Tolstoy.

?ây là m?t ??i tác ph?m, m?t ??i ti?u thuy?t, m?t ti?u thuy?t duy nh?t và ?ích th?c theo l?i ông t? nh?n xét v? kho tàng v?n h?c c?a chính mình. ?ây là m?t tác ph?m ?? s? v?i nh?ng nhân v?t ?? s? c? v? t?ng l?p, tính cách l?n danh v?ng. Anna Karenina khi?n tôi nh?n ra r?ng t?ng l?p là m?t ph?n không th? thi?u c?a xã h?i. Ng??i ta có th? dùng nó, có th? ?au kh? vì nó, có th? l?i d?ng nó, có th? ch?ng l?i nó, có th? khoe nó, nh?ng không th? thoát kh?i nó. T?ng l?p không ch? ???c nhìn qua m?t l?ng kính tr?ng ?en rõ r?t r?ng ai th?ng tr? và ai b? th?ng tr?, ai cao và ai th?p, ai x?u và ai t?t, mà nó c?ng l?n x?n, r?c r?i và ??y màu s?c nh? nh?ng con ng??i t?o ra nó.

V? b?n n?ng, tôi nh? ??n “Blindness” c?a nhà v?n José Saramago.

M?t cu?n sách tuy?t v?i và nó th?t ??n n?i tôi mu?n nói r?ng ?ây là hành trang cu?c s?ng c?n ??c. M?t nhà v?n d?ng c?m dám nhìn nh?n th?ng vào loài ng??i và dùng trí t??ng t??ng c?a mình ??  kh?i d?y nh?ng b?n n?ng c?a loài ng??i. Tôi nh? v? th?i gian ??c Blindness và c?m th?y m?i tâm lý, suy ngh?, tình c?m, b?n n?ng c?a con ng??i ???c tác gi? g?i g?m vào tác ph?m m?t cách ch?m chút nh?t và ??i v?i tôi, nó là m?t b?n phân tích loài ng??i th?t hoàn h?o.

V? trí t??ng t??ng, tôi nh? ??n “Neverwhere” c?a nhà v?n Neil Gaiman.

?ây là m?t b?c tranh b?ng ch? ???c tác gi? v? nên s? d?ng th?t nhi?u màu s?c và th?t nhi?u t?ng ngh?a. Chính vì th? tác ph?m tr? nên ch?t ch?, lôi cu?n và phong phú h?n b?t k? nh?ng cu?n khác cùng th? lo?i mà tôi t?ng ??c. S? l?ng ghép khéo léo gi?a ??i th??ng và con ng??i th??ng vào m?t th? gi?i l? khi?n tôi b? cu?n theo t?ng dòng ch?, t?ng ch??ng sách, t?ng nhân v?t, t?ng cái tên, t?ng ngõ h?m, và giúp tôi nh?n ra r?ng trí t??ng t??ng s? ??a ng??i ta ??n b?t c? m?i n?i.

V? n?i s?, tôi nh? ??n “We need to talk about Kevin” c?a nhà v?n Lionel Shriver.

Th?t kinh hoàng khi ch??ng sách này d?n ??n ch??ng sách khác và m? ra m?t n?i kinh hoàng khác, m?t s? vi?c kh?ng khi?p t?i t? khác. Ti?u thuy?t này làm tôi rùng mình và nh?n ra n?i s? không m? h? mà nó r?t th?t. ?ó là s? s? hãi c?a m?t ng??i m? mang thai m?t ??a con khi cô ?y không mu?n, ?ó là s? s? hãi c?a ??a con khi ??i m?t v?i m?t ng??i m? l?nh nh?t, ?ó là s? s? hãi c?a c? xã h?i v?i m?t gia ?ình suy ??i và nguy h?i. C? cu?n sách d?y mùi s? hãi.

V? s? rùng r?n, tôi nh? ??n “1984” c?a nhà v?n George Orwell.

C?m giác ?áng s? nh?t là c?m giác b? theo dõi. ?i?u rùng r?n c?a 1984 là cu?n sách v? nên m?t vi?n c?nh th?t rùng r?n và có v? nh? không t??ng nh?ng th?t ra l?i hoàn toàn có th?.

V? c?m xúc, tôi nh? ??n “The God of Small Things” c?a nhà v?n Arundhati Roy.

2 n?m tr??c khi tôi có ???c quy?n sách này tôi ?ã không ??c nó. Tôi không ??c vì tôi bi?t r?ng mình s? không hi?u và không c?m ???c nó. G?n ?ây tôi ??c và tôi th?y tác gi? d?t nh?ng dòng c?m xúc thành m?t t?m th?m th?t dày và th?t nhi?u màu s?c c?ng nh? v?n hoá ?n ??. ?ây là m?t tác ph?m ??n gi?n nh?ng nó ?ã làm lung lay c? m?ch c?m xúc c?a tôi b?i vì nó l? ??n m?c h?i k? quái.

V? quá kh?, tôi nh? ??n ?o?n ??u c?a bài báo t?a ?? “Leaving ‘Tracks’ behind” c?a Robyn Davidson.

“The past caves away and dissolves behind us, leaving a few clues with which we try to reconstruct it. Hopeless task. History lives in the present.”

Tôi nh?n ra r?ng quá kh? là m?t s?n ph?m c?a suy ngh?, c?a tâm trí, và quá kh? th??ng hay thích ?ánh l?a mình. N?u chúng ta m?i ?u?i theo quá kh? ?? g?y d?ng l?i nó thì th?t là vô ngh?a và phí hoài th?i gian.

V? s? thanh tao, tôi nh? ??n bài t?n v?n “M?t th? quà c?a lúa non: C?m” c?a nhà v?n Th?ch Lam.

Ông vi?t v?n di?n t? r?t hay, và ông có th? dùng nh?ng t? tinh t? nh?t, chính xác nh?t ??n t?ng nét ngh?a nh?, ?? di?n t? m?t món ?n, m?t n?p ngh?, m?t món quà t? thiên nhiên, m?t t?ng v?t là cái h?n c?a x? B?c.

V? c?m giác th? thái cho riêng mình, tôi nh? ??n bài lu?n “The world as I see it” ???c vi?t b?i nhà t? t??ng Albert Einstein.

Nh?ng gì ông vi?t ch?m ??n tôi theo m?t cách mà tôi t?ng ngh? s? ch?ng bao gi? mình hi?u ???c. Tôi ngh? r?ng th?t khó có th? gi?i thích tr?n v?n nh?ng ?i?u ý nh? sâu xa mà b?n hãy dành vài phút ?? ??c bài ông vi?t b?t c? khi nào b?n mu?n. http://www.aip.org/history/einstein/essay.htm

 
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, treat
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, information pills
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
Tr??c gi? mình hay ngh? v? nh?ng gì làm mình bu?n, adiposity
ho?c nh?ng th? làm mình không hài lòng, melanoma
làm mình th?t v?ng và chán n?n. Mình hay ngh? v? nh?ng gì mình có th? s?a ??i, nh?ng th? mà n?u là mình thì mình s? làm khác ?i, nh?ng th? mà mình mu?n d?p b? và nh?ng th? mà mình mu?n v?t b?.

Nh?ng d?o g?n ?ây có m?t th? l?c âm th?m nh?ng m?nh m? mang tên th?i gian ?ã làm mình d?n thay ??i. Nh?ng th? mà tr??c kia mình th??ng nh?y ?ong ??ng lên ph?n ??i ho?c bi?n minh thì gi? ?ây mình l?ng l? h?n và ?i?m t?nh h?n. Nh?ng th? mà tr??c kia mình mài gi?a câu nói cho s?c l?m ?? tha h? mà tung ch??ng (ng??i ta có câu Ngòi bút s?c h?n c? ki?m) thì gi? ?ây mình mài cho nó tròn l?i ?? b? sung ch? không ph?i ?? ch?c th?ng. Nh?ng th? mà ngày x?a não mình ghi d?u l?i ?? tua ?i tua l?i cho bõ ghét thì gi? ?ây mình h?c cách buông ra. C?ng vì v?y mà t? nhiên mình ?? ý và th?y ???c nh?ng th? làm mình vui nhi?u h?n là làm mình gi?n. Nh?ng ni?m vui ?ó ??n gi?n nh?ng l?i bu?c ch?t vào th?i gian. Vì n?u không có th?i gian, mình ?ã không bao gi? hi?u ra ???c nh?ng ?i?u này.

Mình vui khi th?y m?i ng??i trong gia ?ình kho? m?nh. Có l? không có gì có th? n?ng n? h?n cái b?nh ? trong nhà.

Mình vui khi mình mang c?m tr?a cho m?t ng??i b?n, sau bao n?m n?m tháng tháng ng??i ?ó hay cho mình ?n.

Mình vui khi S g?i mình nh?ng hình ?nh khùng khùng ?iên ?iên trên Viber.

Mình vui khi mình nói chuy?n v?i m?t ng??i b?n thân t? th?i th? ?u, nh?ng vì tính cách tr?m b?ng mà có lúc c?ng hay cách xa.

Mình vui khi gia ?ình mình có ng??i m?i. Và ?ó là m?t ng??i mình quý.

Mình vui khi mình ???c t?ng sách.

Mình vui khi mình ?i may áo dài và di?n áo dài.

Mình vui khi mình ?ánh ???c màu son ??p. Vui h?n khi có ng??i ch?u khó ng?i tô tô v? v? son cho mình.

Mình vui khi mình ng?i mùi m?a. Mình vui khi b??c ra ???ng tr?i t?t n?ng mà c?ng ch?a m?a.

Mình vui khi có ng??i khen mình m?c áo cam r?t ??p trong bu?i ti?c c??i c?a anh.

Mình vui khi mình l?ng nghe m?i ng??i tranh cãi (bàn lu?n). Mình vui khi mình có th? giúp m?i bên hi?u nhau ???c thêm m?t ít.

Mình vui khi mình bi?t ch?m l?i ?? nghe tâm t? c?a ng??i khác, nh?ng không ph?i ?? ch? trích mà ?? ch?p nh?n.

Mình vui khi mình bi?t nói l?i xin l?i và ng??i kia hi?u ???c s? chân thành c?a nó.

Mình vui khi mình ???c ?i shopping v?i má, mình vui vì má là m?t ng??i b?n thân nh?t c?a mình.

Mình vui khi mình pha ???c ly cafe ?úng ý và khi mình n?m xu?ng gi??ng v?i ly cafe và cu?n sách.

(Cái này h?i l?, mình c?ng không hi?u): Mình vui nh?ng ?êm mình bi?t là m?i ng??i s? l?c ??c chu?n b? coi ?á banh.

Mình vui khi mình ??c.

Mình vui khi mình nghe nh?c.

Mình vui khi mình vi?t.

Mình vui khi mình g?t qua nh?ng suy ngh? tiêu c?c, b? ?i nh?ng l?i d?n v?t t? tua ?i tua l?i, d?p t?t ti?ng nói l?i nh?i t? trong ??u mình.

Mình vui khi mình ch?p nh?n nh?ng gì khi tr??c mình ngh? là d? và hi?u nó là 1 ph?n c?a cu?c s?ng, vd. th?i gian, tu?i tác, nh?ng khác bi?t, tranh cãi…  Mình vui khi mình ng?ng ch?t v?n chính b?n thân mình.
I used to ponder over things that made me sad, patient
angry or disappointed. I slept on things that made me frustrated. I thought about things or people that I’d have loved to fix, things that I’d do differently if it were me, things that I’d like to throw away or eradicate.

Recently, time has had a wonderful effect on me. Time is a strong and powerful force, though it is very subtle. There were many things that would send me jumping up and down (in frustration), now I see them more calmly and more gently. Words that I sharpened in order to fight (for the pen is mightier than the sword), now I learn to work on them so they can build instead of piercing to ruin. Things over which I agonized for days and months, now I learn to let them go. So now in a natural way, I learn to notice more and more things that make me happy. The simple little joys I learn to appreciate with time, for without time, I would never have learned their value.

 

I’m happy when my family is healthy. Nothing takes away happiness as quickly as sickness.

I’m happy when I bring lunch for a friend at work, after many times she has fed me so generously.

I’m happy when S sends me funny emoticons on Viber.

I’m happy when I talk to my long-time friend and cousin, a friendship that has gone through many ups and downs.

I’m happy when there’s a new member in the family. Someone I really like.

I’m happy when people give me books.

I’m happy when I have my áo dài made.

I’m happy when I pick up a nice shade of lipstick. I’m happy when a friend takes her time to put the lipstick on for me.

I’m happy when I smell the rain.

I’m happy when I get compliments on a dress I wear.

I’m happy when I listen to debates or arguments. When I can, to the best of my capacity, help each side understand a little bit more of the other.

I’m happy when I slow down to listen more. When I listen not to criticize but to learn and accept.

I’m happy when I know how to say sorry and mean it. When the other person understands my sincerity.

I’m happy when I go shopping with my mum. I’m happy to have her as my best friend.

I’m happy when I make a good coffee and settle down with a good book.

I’m happy when I know people are getting excited each night for the World Cup (Strange, I know!)

I’m happy when I read.

I’m happy when I listen to my music.

I’m happy when I write.

I’m happy when I can get rid of the negative thoughts, stop the self-destructive criticisms and learn to silence the nagging voice inside me.

I’m happy when I know how to accept certain things as parts of life: time, age, differences, arguments, and points of views…

I’m happy when I know how to stop doubting myself.

 
I used to ponder over things that made me sad, stomatology
angry or disappointed. I slept on things that made me frustrated. I thought about things or people that I’d have loved to fix, things that I’d do differently if it were me, things that I’d like to throw away or eradicate.

Recently, time has had a wonderful effect on me. Time is a strong and powerful force, though it is very subtle. There were many things that would send me jumping up and down (in frustration), now I see them more calmly and more gently. Words that I sharpened in order to fight (for the pen is mightier than the sword), now I learn to work on them so they can build instead of piercing to ruin. Things over which I agonized for days and months, now I learn to let them go. So now in a natural way, I learn to notice more and more things that make me happy. The simple little joys I learn to appreciate with time, for without time, I would never have learned their value.

 

I’m happy when my family is healthy. Nothing takes away happiness as quickly as sickness.

I’m happy when I bring lunch for a friend at work, after many times she has fed me so generously.

I’m happy when S sends me funny emoticons on Viber.

I’m happy when I talk to my long-time friend and cousin, a friendship that has gone through many ups and downs.

I’m happy when there’s a new member in the family. Someone I really like.

I’m happy when people give me books.

I’m happy when I have my áo dài made.

I’m happy when I pick up a nice shade of lipstick. I’m happy when a friend takes her time to put the lipstick on for me.

I’m happy when I smell the rain.

I’m happy when I get compliments on a dress I wear.

I’m happy when I listen to debates or arguments. When I can, to the best of my capacity, help each side understand a little bit more of the other.

I’m happy when I slow down to listen more. When I listen not to criticize but to learn and accept.

I’m happy when I know how to say sorry and mean it. When the other person understands my sincerity.

I’m happy when I go shopping with my mum. I’m happy to have her as my best friend.

I’m happy when I make a good coffee and settle down with a good book.

I’m happy when I know people are getting excited each night for the World Cup (Strange, I know!)

I’m happy when I read.

I’m happy when I listen to my music.

I’m happy when I write.

I’m happy when I can get rid of the negative thoughts, stop the self-destructive criticisms and learn to silence the nagging voice inside me.

I’m happy when I know how to accept certain things as parts of life: time, age, differences, arguments, and points of views…

I’m happy when I know how to stop doubting myself.

 
Vâng, ambulance tui xin công nh?n, diagnosis tui là ng??i khó tính.

 

Nh?ng b?n hãy th? ngh? xem, tui và b?n, chung s?ng d??i m?t mái toà nhà, thì chúng ta c?ng nên hi?u nhau m?t tí ch? nh??

Tui và b?n, ai c?ng có headphone, v?y mà tui ?eo vào, còn b?n thì không.

Tui và b?n, ai c?ng thích nghe nh?c, v?y mà tui nghe nh?c mình tui thôi, còn b?n thì nghe là c? phòng cùng nghe.

Tui ngh? âm nh?c nó có ti?ng nói l?n l?m, vang v?ng l?m. Nó nói v? c? m?t con ng??i, c? m?t v?n hoá. Nó nói v? nhi?u th?, mà n?u có ng??i c? oang oang nh? v?y, b?n th?y sao?

 

Tui và b?n, ai c?ng ?n tr?a.

Tui và b?n, có khi ?n ? trong, có khi ?n ? ngoài.

Tui ?n xong, tui ?em ra r?a. Tui r?a xong, tui úp.

B?n ?n xong, b?n qu?ng ?ó. Ai r?a, ai úp?

Tui ngh? thói ?n nó c?ng có ti?ng nói l?n l?m, vang v?ng l?m. Nó nói v? c? m?t con ng??i, c? m?t v?n hoá. Nó nói v? nhi?u th?, mà n?u có ng??i c? qu?ng b?a bãi v?y, b?n th?y sao?

 

Tui và b?n, ai c?ng có ti?ng nói, ti?ng c??i.

Tui và b?n, có ng??i gi?ng cao, có ng??i gi?ng tr?m, có ng??i gi?ng ch?ng cao ch?ng tr?m.

Nh?ng v? âm l??ng, tui ngh? ai c?ng có th? ?i?u ch?nh ???c.

Tui ngh? ti?ng nói, ti?ng c??i nó nói lên nhi?u th? l?m. N?u mà b?n mua nh?m cái loa mà b?n không ?i?u ch?nh âm l??ng ???c, b?n th?y sao?

 

Tui v?n nói ít, nh?ng tui mong b?n hi?u nhi?u. Còn b?n hi?u ???c hay không, ch?c tui ch? có th? hy v?ng. Hehe.

 

Yes, I can be difficult.

You and I, we work under the same roof, so I think there are a few things we should understand about each other.

You and I, we both have headphones, but I put them on, whereas you don’t.

You and I, we love our music. But I listen to them by myself, whereas you make all of us listen to yours.

I think, music can speak a lot about a person. And if there’s someone blasting at you like that, what do you reckon?

 

You and I, we both eat.

After I eat, I clean my dishes and put them away.

After you eat, you leave them lying around dirty. Who will clean them for you?

I think eating etiquette reflects a person’s personality. And if there’s someone who keeps leaving dirty things around you, what do you reckon?

 

You and I, we both talk. We both laugh.

You and I, each of us has our unique tone of voice.

But volume is something we all can control.

Your volume speaks volumes about your personality (pun intended). If you buy a speaker with a faulty volume control, what do you reckon?

 

I like to keep it short, subtle and maybe a little bit sweet. I hope you can taste all of that.