Nói về một nếp nghĩ, về những điều em chẳng rõ (Or relics of a bygone era)

by alcoholicbutter

[Note]: English version below.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có nhiều năm văn hoá và một lịch sử đặc biệt, dĩ nhiên, tôi thường cô đơn ngay giữa xã hội mình đang sinh sống.

Những bài nhạc tôi nghe từ nhỏ, những thói quen tôi được dạy dỗ và tập tành từ trong gia đình, những sở thích, thú vui, những môn học năng khiếu, những suy nghĩ của tôi thường khác với bạn bè và con người xung quanh. Mới đầu hồi 5-10 tuổi, tôi còn thấy lạ. Giờ đây tôi thấy vậy là bình thường.

Mấy ngày nay nhiều bạn có học hơn và chịu khó đọc hơn đang bàn tán về việc Sài Gòn đang dỡ bỏ những công trình toà nhà kiến trúc cũ để xây nên những thứ mới. Ở một đất nước đang phát triển đó là điều đương nhiên. Mạch phát triển của nước Việt Nam vốn trải qua nhiều thăng trầm, gián đoạn. Chính vì thế sự phát triển có đôi lúc sẽ tăng vọt một cách chóng mặt, sau một thời gian ngủ đông.

Đối với tôi sự ra đi của những toà nhà chỉ là về mặt vật chất, mặt thể xác. Cái gì ra đi thì đã ra đi từ lâu rồi. Một toà nhà có thể đứng vững với thời gian hay không khi mà tư tưởng hay cái gọi là zeitgeist đã thay đổi? Giờ này thương xá sắp đóng cửa, hay là thương xá thì đóng cửa lâu rồi, mà giờ này bạn mới hát?

Tôi từng đùa rằng đang có một ‘giống’ người Việt Nam sắp bị tuyệt chủng. Nghe thì thật to lớn nhưng mà cũng không sai gì lắm. Hãy nghĩ về một vài người bạn biết, có thể bạn đã nghe qua, có khi họ trong gia đình bạn, có khi họ chỉ là người quen, có khi họ là người lạ, có khi họ là người ở phía bên kia, có khi họ là sự đối lập. Những người trong nhóm ấy thuộc về một thế hệ cũ, một thời cuộc cũ, một nếp sống cũ, một nếp nghĩ cũ. Tiếng Anh có từ ‘ideology’ thật khó dịch sang tiếng Việt, tạm dịch là cách nghĩ và lý tưởng. Khi ideology thay đổi thì thật khó để giữ những thứ như toà nhà hay con phố.

Relics of a bygone era

I grew up in a different type of family, compared with most of the peers around me. We have a unique history and many years of culture behind us. It’s quite natural that I’ve always felt lonely amidst the society I’m living in.

The songs that I grew up listening to, the habits and etiquettes taught and nurtured at home, the hobbies and pastimes, the thoughts I have, are usually different from everyone around me. I used to find that discrepancy strange when I was a kid, but now, I think it’s normal.

In recent times, quite a few Vietnamese people are raising concerns and objection to the reconstruction of the city. In a developing country like Vietnam, those changes are inevitable. Our history of developments is full of ups and downs and hindrances along the way. Therefore I find it quite natural that the development of Vietnam will not be a constant and stable one, but rather staccato.

The disappearance of old historical buildings is only the tip of the iceberg, in my opinion. What’s gone has long been gone. Can a building withstand the force when the ideology has long succumbed, when the zeitgeist has changed?

I’m not entirely joking when I said there’s a unique ‘species’ of Vietnamese facing extinction. Let’s think about a certain group of Vietnamese people of the past, the ones you might have read about, or you might have known some, you might have grown up with some, you might have known them as ‘the other side’, you might consider them your opposites. They belong to a bygone era with bygone thoughts and bygone ideologies. How difficult it is to keep the buildings when the ideology has gone?